mặt đáy

Học thuật
Thân thiện
mặt đáy

Mặt đáy của hình chóp vuông góc với đường cao của nó.

Định nghĩa
  1. Danh từ (Toán học):
    • Mặt thẳng góc với đường cao trong một khối hình học: Đây mặt nằm đối diện với đỉnh vuông góc với trục chính (đường cao) của hình. thường mặt dưới cùng, nằm ngang, tạo thành cơ sở để xác định chiều cao của hình.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Trong hình chóp, mặt đáy một đa giác. (Mặt đối diện với đỉnh vuông góc với đường cao của hình chóp một hình đa giác.)
    • Diện tích mặt đáy của hình lăng trụ tam giác được tính bằng công thức diện tích tam giác. (Diện tích của mặt nằm ngang, vuông góc với các cạnh bên, được tính theo công thức diện tích hình tam giác.)
    • Chiều cao của hình hộp chữ nhật được đo từ mặt đáy này đến mặt đáy đối diện. (Khoảng cách thẳng đứng từ mặt nằm dưới cùng, vuông góc với các mặt bên, đến mặt song song phía trên được gọi là chiều cao.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Trong hình học không gian: Thuật ngữ "mặt đáy" luôn được hiểu trong mối quan hệ với khái niệm "đường cao" "đỉnh" của một hình. Một khối có thể một hoặc hai mặt đáy ( dụ: hình chóp một mặt đáy, hình lăng trụ hai mặt đáy song song).
  • "Mặt đáy" "đáy": Trong nhiều ngữ cảnh toán học, "mặt đáy" có thể được gọi tắt "đáy" của hình. Tuy nhiên, "mặt đáy" nhấn mạnh tính chất một bề mặt (phẳng) hơn một khái niệm chỉ vị trí.
Biến thể từ gần giống
  • Đáy (danh từ): Từ thường dùng để chỉ mặt đáy một cách ngắn gọn.
    • Tính chu vi đáy của hình trụ. (Tính chu vi của mặt dưới hình tròn của hình trụ.)
  • Mặt cơ sở (danh từ): Từ đồng nghĩa, thường dùng trong ngữ cảnh trang trọng hoặc chuyên sâu hơn.
  • Mặt phẳng đáy (danh từ): Cụm từ nhấn mạnh tính chất phẳng của mặt đáy.
Từ đồng nghĩa
  • Đáy: Mặt dưới cùng, cơ sở của hình.
  • Mặt cơ sở: Mặt làm nền tảng, cơ sở cho hình khối.
  • Mặt nền (ít dùng trong toán học): Mặt phía dưới, tạo thành nền.
Từ trái nghĩa
  • Mặt bên: Các mặt xung quanh, không phải mặt đáy.
  • Mặt trên: Mặt đối diện với mặt đáy trong các hình hai đáy song song (như hình hộp, lăng trụ).
  • Đỉnh: Điểm cao nhất, đối diện với mặt đáy trong các hình chóp, hình nón.
mặt đáy

Mặt đáy của hình chóp vuông góc với đường cao của nó.

  1. (toán) Mặt thẳng góc với đường cao trong một khối hình học.

Từ gần giống